Âu Dương Vũ ẩn mình trong một quán trọ cũ hẻo lánh. Trong thành lính gác dày đặc, Âu Dương Vũ cũng tạm thời cắt đứt đám binh lính bám đuôi này. Trong lòng thầm nghĩ cứ đợi thêm vài ngày nữa chờ sóng yên biển lặng, nàng sẽ rời đi.
Từ Đông Tấn quốc đến Tây Lăng quốc, cuối cùng giờ phút này nàng mới cám thấy chính mình được tự do, không cần phải vì người khác mà sống, không cần phải vắt óc suy nghĩ tính kế này nọ. Đây mới chính là cuộc sống mà nàng muốn. Thoải mái, bình yên. Âu Dương Vũ sau khi ở quán trọ nghỉ ngơi, đến buổi chiều mới quyết định đi ra ngoài thư giãn gân cốt.
Rời khỏi quán trọ, đi qua một con hẻm vắng người, Âu Dương Vũ thong thả cước bộ, đột thấy cảm nhận được có người đánh úp về phía mình. Âu Dương Vũ trong nháy mắt liền hoàn hồn, tiện đà lui về sau vài bước. Cho đến khi Âu Dương Vũ ổn định lại bước chân mình, mới nhìn rõ ràng kẻ vừa mới đánh lén mình. Tên tên áo đen bịt mặt đứng tuổi trung niên, trong mắt tràn ngập sát khí, hắn vốn tưởng rằng quả tập kích vừa rồi hẳn sẽ ảnh hưởng không nhẹ đến nàng nhưng thật không ngờ Âu Dương Vũ lại có thể dễ dàng né tránh, liền có chút đánh giá Âu Dương Vũ.
Âu Dương Vũ thản nhiên đứng đó, trên gương mặt thanh tú kia lạnh băng không có chút cảm xúc, ánh mắt hiện lên sự trào phúng: “Ngươi là ai?”
Tên áo đen nhìn Âu Dương Vũ, ánh mắt có vài phần kinh ngạc, sao nàng ta lại có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634341/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.