Trình Cẩm còn muốn ở lại chăm sóc thì lại bị Vân Thương kéo chạy ra ngoài.
Dạ Trọng Hoa hôn mê được tầm mười lăm phút liền tỉnh dậy, âm thanh lạnh nhạt: “Ta ngủ bao lâu rồi, tại sao trời lại nhanh tối đen như vậy.”
Vân Thương bày ra vẻ mặt không thể tin nhìn đôi mắt dường như không có tiêu cự kia của Dạ Trọng Hoa, miệng mở lớn, hắn không tin chạy ra bên ngoài, trời vẫn còn sáng, nắng bên ngoài vẫn chói chang. Hắn lo lắng huơ huơ tay trước mặt Dạ Trọng Hoa nhưng Dạ Trọng Hoa vẫn không có bất kỳ phản ứng gì!
Mộ Dung Vân Thù ngồi một bên ở đầu giường, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên mạch tượng cổ tay của Dạ Trọng Hoa, mày nhíu chặt lại, trên mặt một lớp mồ hôi dày liền xuất hiện: “ Đôi mắt của Dạ Nhị có khả năng về sau sẽ không còn nhìn thấy được gì.”
Vân Thương hoảng hốt: “Ngươi nói cái gì?”
Hắn tức giận nắm lấy cổ áo Mộ Dung Vân Thù quát lớn: “Ngươi không phải thần y sao, vậy chữa khỏi cho hắn đi!”
“Đôi mắt của hắn vì phải chịu đựng tia sáng với cường độ cao nơi băng tuyết gây nên thương tích, hơn nữa vì hắn sử dụng nội lực quá nhiều làm hại tổn khí huyết khiến cho gan bị hư hại, dẫn đến mù hai mắt. Ta sẽ cố gắng thử tìm cách chữa trị.”
Dạ Trọng Hoa nghe được tin này cũng không có phản ứng gì, chỉ nằm đó ngơ ngác. Trước mắt hắn không có gì cả ngoài một mảng tối đen mù. Hắn bây giờ đối với thương tật của mình không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634339/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.