Tôn thị nhất thời khó thở, sắc mặt đỏ lên, hung dữ trừng mắt với Âu Dương Vũ, không thốt nên lời.
“Nàng là người đã trộm ngọc bội của Dương nhi, hôm nay nếu không đánh chết nàng về sau làm sao có thể làm gương cho người khác trong phủ này? —— “
“Thưa phu nhân, năm đó mẫu thân ta có đem đến đây của hồi môn để gả cho tướng phủ, hình như đâu chỉ có ngàn khối ngọc bội? Nếu như phu nhân vẫn cố ý định tội cho người của ta là kẻ cắp như vậy không bằng lấy của hồi môn đó trích khấu trừ ra để bồi thường đi.” Âu Dương Vũ sóng mắt hiện lên nét cười yếu ớt tiếp tục nói, “Nếu như không còn chuyện gì khác, ta cần phải mang A Tú trở về. Phu nhân cũng biết, biệt viện của ta chỉ có duy nhất một người hầu hạ ta, ở bên cạnh ta, chăm sóc ta, nếu không có nàng ta không sống nổi a.”
Ngữ khí của nàng bình thản như gió,ánh mắt của nàng không có một chút sợ hãi nào, khí thế cường đại kinh hãi đến bức người khiến cho Tôn thị phải há mồm trơ mắt nhìn.
“Nếu như mẫu thân nhất định phải đánh chết A Tú, Người cũng biết nếu như có chuyện lớn gì xảy ra thì phu nhân...Bà cũng đừng trách ta vô tình...”
Tôn thị trừng mắt Âu Dương Vũ ánh mắt hiện lên một tia ác độc, nàng trong lòng ẩn ẩn có một tia kinh hoảng. Nếu là sự việc này mà làm lớn lên, đến lúc đó ngũ nha đầu này sẽ nhân cơ hội đưa ra phải về nàng mẫu thân này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634251/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.