Quái lão nhân vui vẻ nở nụ cười, từ trong ngực lấy ra một khối ngọc bội màu trắng, đưa tới trước mặt nàng: "Hảo! Đây là ngọc bội, chỉ cần nó có thể nhận thức được ngươi, cái kia lão phu liền truyền dạy y thuật cho ngươi. Nếu như là không thể, lão phu chỉ có thể truyền dạy võ công cho ngươi".
Ngọc bội cũng có thể nhận thức sao?.
Qúy Như Yên nhìn qua quái lão nhân, lão nhân này không phải mắc bệnh thần kinh đi?.
Tiếp nhận ngọc bội kia, lại phát hiện ngọc bội vào tay ấm nóng, trên miếng ngọc bội còn có chạm trổ, chính là một ngọn lửa, thập phần thần kỳ.
"Muốn cho ngọc nhận chủ, người chính mình đem máu cho nó uống".
Quái lão nhân đưa nàng một con dao nhỏ, ý bảo nàng dùng dao cắt tay mình.
Qúy Như Yên tiếp nhận dao nhỏ, không chút do dự rạch một đường trên tay trái của mình, máu liền chảy xuống miếng ngọc bội kia.
Ngọc bội kia không lớn, chỉ nhỏ cỡ chưa bằng lòng bàn tay, giọt máu kia ở phía trên ngọc bội, lại chảy xuống một bên, cũng không cùng ngọc bội có bất kì dấu vết gì.
Quái lão nhân trong lòng không khỏi thở dài một hơi, xem ra, chính mình một thân y thuật, thật sự không có người để truyền thừa.
Giọt máu thứ hai lại vô tình chảy xuống ngọc bội
Lúc này hình trên ngọc bội lửa đỏ quang mang, như là muốn tự mình phát ra ngoài.
Mà Qúy Như Yên chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác nóng cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211537/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.