Trong đại thính đường của Phượng Thiên phủ, có một già một trẻ lẳng lặng đứng ở đó, không nói chuyện với nhau.
Phượng Như Tuyết tuổi còn nhỏ, một thân trắng thuần, khuôn mặt cùng với Phượng Thiên Sương đã chết không khác biệt là mấy.
Chính lúc này lại có chút mệt mỏi, cả ngày hôm nay nàng đã đi vòng quanh Mân Thanh trấn, tuy rằng là vẫn được nghỉ ngơi, nhưng nàng ngay từ lúccòn trong bụng mẹ đã gầy yếu, hằng năm vẫn đều là đúng giờ uống thuốcmới có thể sống đến nay.
"Tuyết Nhi?"
Phượng Thiên Hữu vội vàng hướng bọn họ đi đến, vừa thấy được tiểu oa nhi trước mặt kia, không cầm được nước mắt, lệ lăn xuông má.
Những năm gần đây, hắn mỗi khi nghĩ tới Sương muội lại đau lòng không thôi.
Phượng Như Tuyết xoay người, hướng hắn hành lễ, âm thanh trẻ con mangtheo trầm ổn: "Đại cữu cữu mạnh khỏe, Như Tuyết cấp đại cữu cữu thỉnhan".
"Mau mau đứng lên, ngươi không được khỏe".
"Tạ ơn đại cữu".
Phượng Như Tuyết mặt giãn ra cười vui.
Hạ nhân trong phủ dâng lên chén trà nhỏ, Phượng Thiên Hữu đối với Sở Lam Thiên cảm kích không thôi: "Sở lão tiên sinh, cám ơn ngày những năm gần đây vẫn chiếu cố Tuyết Nhi, nếu có cái gì cần, chỉ cần nói với lão phu, lão phu liền sẽ sắp xếp ổn thỏa cho người".
Sở Lam Thiên nắm lấy chén trà, mỉm cười: "Ngươi chớ khách khí, lão phuvốn mẹ góa con côi, có thể chiếu cố Tuyết Nhi đứa nhỏ này, cũng là hữuduyên, tự nhiên hội tâm tận lực, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211493/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.