"Phía sau chân núi, độc xà thường lui tới, nguơi như vậy không muốn sống, ở trong núi đi loạn, cũng không phải là chuyện tốt"
Qúy Như Yên nhìn hắn, thản nhiên nói ra ý là hắn không muốn sống đi loạn
Nam tử trên mặt còn dính bùn, sờ sờ túi lớn bên hông, cảm giác được bọcto kia vẫn còn, lúc này mới thở dài một hơi: "Nguyên Chiêu tạ ơn ân cứumạng của cô nương. Ta biết nơi này không thể đi loạn, nhưng ta vẫn muốntới"
Qúy Như Yên nghe vậy nhíu nhíu mày: "Nói nghe một chút, ngươi ở trong núi muốn tìm cái gì?"
"Tìm Khuẩn Cô (mình nghĩ là nấm),cho nương ta ăn"
Khuẩn Cô?
Qúy Như Yên trước mắt sáng ngời, nghĩ đã lâu mình chưa có được ăn rồi,thời gian nàng rời đi lửa cháy không gian kia chắc chắc Khuẩn Cô cũng đã lớn rồi, nàng dạo này không rảnh làm đồ ăn ngon, cho nên vẫn tùy ý nósinh trưởng
Gặp nam tử trước mắt có hiếu tâm như vậy, Qúy Như Yên nói: "Ta giúp ngươi tìm, ngươi ở chỗ này chờ ta một khắc"
Dứt lời, không đợi nam tử kia trả lời, nàng đã hướng phía núi cao đi đến
Nhìn trái nhìn phải, phát hiện không có ai, nàng lắc mình tiến vào không gian hái xuống phượng vĩ cô, cây trà cô, kim thâu cô, hương cô, rơm cô. Sau đó tiến vào Ngạo Thế Bảo lấy ra một ra một cái sọt trúc, để toàn bộ mấy thứ đó vào, rồi rời đi lửa cháy không gian
Nhìn thời gian vẫn còn sớm, liền thuận tiện đi bắt một con gà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211244/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.