"Cái gì?"
Qúy Như yên kinh hô ra tiếng
"Ngươi không có nghe nhầm, Trần hoàng hậu cùng mẫu thân của ngươi đã gặp mặt"
Tĩnh phi kiên định nói: "Đứa nhỏ, thời gian của ta không còn nhiều, tabiết ta chỉ là đang sống tạm bợ, căn bản là thực có lỗi với ba trăm mạng người của An Hậu phủ. Nhưng ta hiện tại bị giam lỏng ở Kính An Tự, ngay cả đại môn của Kính An Tự cũng không thể bước ra. Ta đã từng nghĩ, muốn vì Kính An Hậu phủ làm rõ tội danh, lại hữu tâm vô lực, chỉ có thể ngay tại nơi này mỗi ngày chép kinh, làm cho oan hồn của người trong Hậu phủ sớm ngày siêu thoát"
Qúy Như Yên nhìn nàng: "Người nếu nghĩ muốn sửa lại án xử sai, vì sao không để cửu hoàng tử ra mặt"
Tĩnh phi cười khổ: "Ta đã từng nghĩ qua, ở năm Chiêu Nhi sáu tuổi, tamuốn hắn rời đi, muốn hắn đến hoàng cung, đừng theo ta ở lại Kính An Tự, hắn kia tính tình lại quật cường giống ta trước kia a"
Xem ra, Tĩnh phi muốn điều tra rõ chuyện An Hậu phủ
Bất quá, hiện tại tình thế trong cung, lại không phải là lúc thích hợp nhất
Qúy Như Yên đột nhiên nảy ra ý hay, nói: "Có lẽ, ta nên nói cho ngườimột việc. Thái tử đương triều ở tết trung nguyên chết bất đắc kỳ tử! Bên ngoài thì chính là do Qúy Đông Minh hạ độc. Người cho rằng người saulưng làm chủ là ai?"
"Thái tử?"
"Đúng vậy"
Tĩnh phi liên tục cười lạnh: "Chết bất đắc kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211234/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.