Nghe Yến vương nói chuyện, Qúy Như Yên là cười không nói gì
Yến vương nhìn Qúy Như Yên, như là nghĩ tới chuyện gì, há miệng thở dốc, không có nói nữa
Qúy Như Yên thấy hắn bộ dạng khó xử liền nói: "Nghĩa phụ, ngươi có gì cứ trực tiếp nói ra, không cần khó xử như vậy"
"Như Yên, ngươi thật sự quen biết Ngân Diện công tử sao?"
Qúy Như Yên nở nụ cười: "Nghĩa phụ cho rằng ta đang nói dối?"
"Không, không phải. Mà là nếu người thật sự quen biết Ngân Diện công tử, có thể nói với hắn nhất định phải dốc hết sức cứu Tĩnh phi nương nươngkhông?"
Yến vương cười khổ: "Tuyết Sương khi còn sống chỉ có một hảo bằng hữu là Tĩnh phi. Từ sau khi Bùi Khê rời khỏi Ti U quốc ta cũng chưa từng thấyTuyết Sương, ta nghĩ Tuyết sương cũng...không nhớ rõ ta nữa rồi"
Hắn sắc mặt bi ai, Qúy Như Yên không biết nên nói thế nào với người si tình như vậy
Mẫu thân đã chết, mặc kệ khi còn sống là kêu là Tuyết Sương thì vẫn là Phượng Thiên Sương. Nàng cũng đã sớm hóa thành khói bụi
Nếu như cho Yến vương biết mẫu thân phát sinh ra chuyện như vậy, chỉ làm cho hắn càng thêm thương tâm
"Nghĩa phụ, giai nhân không có ở đây, ngươi cũng phải nên hảo hảo bảo trọng thân thể"
Yến vương gật gật đầu: "Ân, cũng là ngươi quan tâm đến sức khỏe của ta.Mà cái xú tiểu tử kia, suốt ngày không thấy, cũng không biết là đi chỗnào lêu lổng"
Qúy Như Yên nở nụ cười,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211220/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.