Thiên lao
Qúy Đông Minh đã chỉ còn nửa cái mạng, giống như một con cẩu chết dúc ở trong góc
Qúy Như Yên đến thiên lao, An Huyền ở một bên nói: "Mấy ngày nay Tuyếtphi muốn gặp Qúy Đông Minh, tuy rằng không biết vì cái gì muốn gặp,nhưng ta đã ngăn nàng lại, không cho nàng tiến vào thiên lao một bước.Tội danh của Qúy Đông Minh thánh thượng đã hạ ý chỉ, giết chết cả nhàkhông tha. Ta đây phải đến Qúy phủ bắt người, tỷ tỷ cho người một canhgiờ"
Qúy Như Yên gật gật đầu, tỏ ra mình đã hiểu
An Huyền thấy vậy phất phất tay, ý bảo thị vệ mở khóa cửa thiên lao
Lúc sau An Huyền đem thị vệ rời đi, để lại không gian yên tĩnh cho Qúy Như Yên và Qúy Đông Minh: "Ngươi có gì muốn nói với ta?"
Qúy Đông Minh cặp mắt tràn đầy hận ý: "Ngươi ước gì ta chết, có phải hay không?"
"Ngươi sống hay chết, cùng ta không liên quan"
Qúy Như Yên lạnh lùng trả lời, không phải nàng vô tâm vô phế, mà là nàng thật sự không có cách nào hòa nhã với Qúy Đông Minh
Năm đó mẫu thân chết, nàng vẫn nhớ rõ đó là ban đêm, dông tố không ngừng, nàng đau khổ cầu xin Qúy Đông Minh, cầu hắn cứu nương
Nhưng hắn lại bạc tình bạc nghĩa, ngay cả liếc mắt nhìn nương một cáicũng không thể, càng không thể nói đến xem nàng khóc lóc kể lể
Qúy Đông Minh đột nhiên nở nụ cười: "Ta biết ngươi hận ta, ánh mắt của ngươi có hận ý, ta cũng nhìn được!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211213/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.