Bọn thị vệ trong thiên lao vội vàng mởcửa, vài người chạy nhanh nâng Qúy Đông Minh trên mặt đất dậy, Qúy NhưYên nhíu nhíu mày: "Các ngươi còn thất thần làm cái gì, còn không đithỉnh thái y!"
"Đúng! Quận chúa nói rất đúng, ngươi cái tên ngu ngốc này, còn không mau đi thỉnh thái y!"
"Tiểu nhân liền đi ngay"
Qúy Như Yên nhìn về phía Qúy Đông Minh, cảm thấy câu nói của hắn rất khó hiểu
Mẫu thân phải bồi bên cạnh hắn?
Mẫu thân không phải chết rồi sao? Như thế nào còn có thể bồi hắn?
Từ từ!
Mộ phần?!
Chết tiệt! Qúy Như Yên tức giận trừng mắt nhìn Qúy Đông Minh, tên âm hiểm này, cự nhiên động tay với mộ phần của mẫu thân!
"Qúy Đông Minh ngươi nói ta nghe! Nếu ngươi dám động đến mộ phần của mẫu thân, ngươi cũng đừng mơ tưởng bốn đứa nhỏ trong Qúy phủ còn sống!"
Dứt lời Qúy Như Yên chạy thẳng đến Tổ Sơn của Qúy phủ, xa xa thấy được phần mộ của mẫu thân, đã chỉ còn một hố rỗng!
Qúy Như Yên vừa giận vừa hận, nhịn không được tự trách mình!
Ba___
Trên tay không có nửa điểm lưu tình, đánh thẳng trên người mình
Nàng hận chính mình, mộ phần của mẫu thân tự nhiên cũng có người đánh chủ ý lên
Lệ lúc này bất lực chảy xuống
Nàng thật sự không biết thi hài của mẫu thân đến tột cùng ở đâu, nàng đã có ý muốn, muốn đưa mộ phần của mẫu thân về Phượng gia, không nghĩ hiện giờ mộ phần lại không biết tung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2211209/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.