Edit+Beta: haquynh1812
Đừng nói Lạc Thuấn Thần không nhìn thấy, Quý Như Yên cũng như vậy.
Hai mắt nàng đạt tới cảnh giới võ thành, cũng không nhìn ra rốt cuộc đó là thứ quái quỷ gì!
Đáng thương cho Diệp Nhận của nàng, cứ như vậy bị ăn mất.
Quý Như Yên đột nhiên nghĩ ra một cách, ném vũ khí trong tay ra ngoài
Lần này chúng lại không bị thứ kia bắt được, trực tiếp rơi xuống đất phát ra tiếng kêu leng keng.
Đợi một lúc lâu, vẫn không có gì khác thường, Quý Như Yên đành buông tha cho hành động vào núi đêm nay.
Dù sao vừa ra cửa đã gặp phải thứ quỷ quái, muốn tìm bảo bối tốt, đúng là lừa đảo.
Đúng lúc Lạc Thuấn Thần nói: “Chúng ta về trước đi.”
“Cũng được!”
Lạc Thuấn Thần gật đầu, dù sao tình cảnh đêm nay thật sự cổ quái.
Nếu thật sự gặp phải quỷ giở trò, với thực lực của bọn họ không nhìn thấy đối phương, bọn họ ở ngoài sáng, địch trong tối, bất kể thế nào cũng là mìn chịu thiệt.
Thật cẩn thận xuống núi, lúc đi qua con sống kia, dạ minh châu trong tay Lạc Thuấn Thần bị thứ gì đó cướp đi.
Nhìn dạ minh châu lơ lửng giữa không trung, rồi từ từ biến mất.
Quý Như Yên kết luận, sợ là thứ kia có khả năng ẩn thân.
Nếu không, sao có thể ngang nhiên như vậy?
Còn đang suy nghĩ, đột nhiên có vật xuyên không bay về phía nàng.
Vân Nhiễm muốn phá tung nó, lại phát hiện tốc độ của nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210512/chuong-536.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.