Edit + beta: Mạn Nguyệt
"Ông ta uy hiếp ngoài tổ phụ tự sát"
Lạc Thuấn Thần vừa nghĩ tớicái bộ dạng của Vạn Đức Hầu thôi đã khiến hắn hận đến mức muốn cầm kiếm chém vào lão, băm lão ta thành 2 khúc.
Người khác chỉ nhìn thấy trấn quốc phủ tướng quân phong quang, nhưng không nhìn thấy sau lưng trấn quốc phủ tướng quân cực khổ thế nào.
Năm đó lão tướng quân Hứa Tử Minh tận mắt chứng kiến cảnh con trai cùng thê tủ bị chém đầu, thì lòng ông đã sớm nguội lạnh, chỉ muốn thoát khỏi triều đình.
Nhưng vì cháu ngoại Lạc Thuấn Thần còn quá nhỏ, ông chỉ đành nuốt xuống uất ức, tiếp tục cầm binh quyền dẫn một trăm ngàn đại quân của Hiên đế.
Ông ấy làm như vậy chỉ vì muốn cho Lạc Thuấn Thần một địa vị nhỏ, và cho đứa con gái Hứa Băng ở trong hoàng cung không bị người khác chà đạp nhục mạ.
Quý Như Yên nghe đến đây thì chớp chớp mắt to, bởi vì nàng không chú ý đến nên không hề biết hề biết có người dám làm ra những hành động này để uy hiếp ngoại tổ phụ.
Thật quá đáng.
Ngoại tổ phụ bị người ta chà đạp hết mặt mũi, chẳng trách Lạc Thuấn Thần lại khó chịu như thế! Nếu đổi lại là mình, chưa chắc đã bình tĩnh được như vậy.
"Quân tử báo thù, mười năm không muộn."
Quý Như Yên chỉ có thể khuyên lớn như thế, chẳng lẽ lại xông vào trong kia đánh Vạn Đức Hầu một trận đẹp mặt. Lỡ làm hành động lỗ mãn như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210508/chuong-540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.