Edit + beta: haquynh1812
Bên ngoài có khoảng năm mươi người đang bao vây cửa hang động.
Hơn nữa cả đám mặt đều xác xơ tiêu điều, Quý Như Yên có thể cảm nhận được hơi thở của sát thủ.
Ánh mắt nàng thản nhiên lướt qua những kẻ đó, dừng trên người Vạn Đức hầu.
Lúc này ông ta đang đứng đối diện với cửa động, ánh mắt sâu thẳm đen kịt, bóng người cao lớn.
“Không thể ngờ, thất điện hạ cùng thất hoàng phi có thể nhàn rỗi tới Cổ Thú sơn mạch săn bắn, chỉ là chuyện này rất nguy hiểm, nếu ngày nào đó bản hầu đưa thi thể các ngươi về, nói do dã thú tập kích, ta nghĩ chắc hoàng thượng cũng sẽ không trách tội.”
Dứt lời, ông ta cười quái dị.
Lão tướng quân Hứa Tử Minh liếc Vạn Đức hầu: “Đấu! Nhiều năm như vậy, ngươi cũng thử không biết bao nhiêu lần. Đáng tiếc, lão phu mệnh cứng rắn, mấy chục năm nay vẫn không tổn hao gì. Vạn Đức hầu, ngươi đừng mạnh miệng, đầu lão phu ở đây, có bản lĩnh thì tự mình tới lấy!”
Dứt lời, một luồng sáng màu xanh đậm vâu xung quanh cơ thể, nổi bật trong bóng đêm.
Vạn Đức hầu ngửa mặt lên trời cười ha hả: “Đối phó với lão thất phu như ngươi, cần bản hầu đích thân ra tay sao? Các ngươi còn thất thần làm gì, giết hết cho bản hầu, quay về ta sẽ có thưởng lớn.”
Có thưởng, ắt có dũng sĩ!
Câu này luôn luôn đúng.
Sát thủ tồn tại vì tiền thưởng, có thể làm bất cứ chuyện gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210466/chuong-557.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.