Edit + beta: haquynh1812
Ăn uống no say, lúc Quý Như Yên mở mắt, trời đã sáng rõ.
Bầu trời xanh thẳm khiến tâm trạng trở nên khoan khoái.
Ba ngày nay, sau khi chỉnh Vạn Đức hầu, mọingười vẫn vộng vàng di chuyển.
Tuy rằng không đói bụng, nhưng tinh thần vẫn suy giảm.
Ngáp một cái, Quý Như Yên lười biếng đứng dậy, vừa nhìn đã hoảng sợ.
Chính là cư nhiên nàng đang đứng trước một dãy núi cao phía trên có một tảng đá lớn.
Than đá!
Là tên khôn nào bắt nàng tới đây.
Quý Như Yên vừa sợ vừa giận, nhanh chóng đứng dậy quan sát xung quanh, bởi vì núi cao, nàng không thấy gì ngoài sương khói lượn lờ, đừng nói đông tây nam bắc, ngay cả phía trước cũng không nhìn rõ.
Mệt nàng còn khen trời thật xanh.
Mẹ nó.
Có thể không xanh sao.
Tay có thể chạm tới biển mây mênh mông, nàng không biết chỗ này cao bao nhiêu, chỉ biết bên tai có tiếng gió vù vù cuốn mấy bay đi.
Mà đám người Lạc Thuấn Thần hoàn toàn mất tích, ngay cả tiểu tham ăn cũng không thấy.
Đứng trên vách đá treo lao, nàng cũng không biết bọn họ đang ở chỗ nào, Cổ Thú sơn mạch rộng lớn, nàng làm thế nào tìm được bọn họ?
“Tham ăn! Đừng để ta thấy người, nếu không đánh ngươi một chút, tên của ta sẽ viết ngược!”
Quý Như Yên oán giận dậm chân, chỉ có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này sau đó xuống núi.
Dọc đường xuống núi, nàng phát hiện nơi đây không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210445/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.