Edit + Beta: Đông Vân Triều.
Nói Quý Như Yên leo xuống đỉnh núi cao ngất, xuống đất bằng phẳng, đi một ngày đường, phát hiện bốn phía tối đen, căn bản không biết mình đến nơi quỷ dị gì.
Bởi vì trước mắt là bình nguyên trải dài, trên đó một bóng quỷ cũng không có!
Nàng thực sự không muốn đi qua bình nguyên, không thể làm gì khác hơn là xoay người đi ngược trở lại, đi thêm một ngày đường đến nơi khác.
Chỗ khác ấy lại là khu rừng kì quái, nếu tiến vào thật, phỏng chừng sẽ lạc đường.
Bất quá, nói thế nào đây.
Đối với Quý Như Yên mà nói, nếu qua đêm ở bình nguyên, còn không bằng ở trên tảng đá trong rừng kì quái ngủ.
Chí ít rắn độc ngựa thần, nàng có biện pháp giải quyết.
Thế nhưng trên bình nguyên, chắc chắn có dã thú bao vây!
Nàng lại không có vũ khí, lấy gì để ngăn cản dã thú?
Đi trong rừng, ngồi trên kỳ phong quái đá, đánh giá trái phải, nàng cũng cảm giác được có cái gì không đúng.
Bởi vì, nàng cư nhiên phát hiện, phụ cận đây không có bất kỳ tung tích của dã thú nào!
Chim hót? Ổn!
Côn trùng kêu vang? Ổn!
Rắn độc? Càng ổn!
Càng đi về phía trước, trong lòng nàng càng sợ hãi, ở đây rốt cuộc là địa bàn của dã thú nào?
Làm sao một tung tích dã thú cũng không có, nhện thường thấy nhất trong rừng cây, nàng cũng không phát hiện!
Đây rốt cuộc là sự việc gì?
Để phòng ngừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210442/chuong-572.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.