Edit + beta: haquynh1812
Tham ăn là do Thiên Nguyệt nuôi dưỡng?
Nói như vậy bà ta mới là chủ nhân đích thực của tham ăn.
Chao ôi!
Tiểu tham ăn thật biết hãm hại người khác!
Thiên Nguyệt bà bà nhìn qua có vẻ nhân từ, nhưng gặp hay không?
Hình như cũng không đến lượt nàng làm chủ thì phải?
Quý Như Yên giật giật khóe miệng, trong lòng chua xót tận cùng, cười trừ: “Thiên Nguyệt bà bà, thật xin lỗi, Như Yên không biết tiểu gia hỏa kia là thú cưng của người, nếu có chỗ nào đắc tội, xin người tha thứ! Người xem, ta vừa làm vài món ăn, chi bằng chúng ta dùng bữa trưa, sau đó Như Yên dẫn người đi gặp nó được không?”
Không còn cách nào khác!
Người ta chính chủ đứng trước mặt mình, Quý Như Yên cũng không dám đắc tội, đành phải mạo hiểm chuyển đề tài.
Thiên Nguyệt thấy món ăn nàng làm cũng có hương vị nên gật đầu: “Được!”
Lúc Quý Như Yên múc cho và môt chén cơm gà hầm táo đỏ, Thiên Nguyệt nhìn gạo nếp trơn mềm, mùi thơm khiến ngón tay bà nhúc nhích.
“Ta đây không khách sáo.”
“Thiên bà bà ăn đi.”
Quý Như Yên cười trong ngoài bât nhất, nàng dám có ý khác sao?
Hai người hai suy nghĩ, trầm mặc dùng cơm.
Thiên Nguyệt chăm chú ăn cơm, cảm thấy tay nghề của Quý Như Yên thật sự không tồi.
Mà Quý Như Yên nhạt nhẽo vô vị ăn hết chén cơm.
Vì sao ư?
Thiên Nguyệt bà bà nhất định là cao nhân thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210434/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.