Edit + beta: haquynh1812
Lúc Thiên Nguyệt trở về, tiểu tử kia ngẩng đầu nhìn bà, cái miệng nhỏ nhắn kêu ô ô rầm rì kháng nghị.
Lão bà!
Ngươi ngược đãi ta, chủ nhân của ta sẽ không tha cho ngươi.
Lão bà!
Nếu ta được tự to, ta nhất định ăn sạch phòng của bà.
Lão bà!
Ta nguyền rủa ngươi, cả đời cô độc, chết già trong sơn cốc.
Phải chăng câu cuối cùng của tiểu tử kia chọc giận Thiên Nguyệt, bà trực tiếp ném ngay một cái bình về phía nó, thanh âm xơ xác tiêu điều: “Nếu ngươi còn dám nói linh tinh, ta sẽ khiến ngươi không mở miệng được.”
Tiểu tử kia cũng không sợ bà ném, bà ném qua nó liền há mồm nuốt hết vào trong bụng.
Quý Như Yên tiến vào, đúng lúc thấy một màn như vậy.
Tiểu tử kia thấy Quý Nhu Yên, chân tay múa loạn cả lên: “Ô! Ô!”
Chủ nhân!
Ô ô người mau cứu người ta, nơi này có lão bà ngược đãi ta, người ta muốn đi theo chủ nhân.
Quý Như Yên nhìn dáng vẻ của nó, cặp mắt màu xanh mở to còn có vài giọt nước mắt, thật sự đáng thương.
Chỉ là nhìn dáng vẻ lão bà xơ xác tiêu điều, nàng nào dám lên tiếng cầu xin.
Nàng đành đứng ở bên cạnh chuyển đề tài: “Thiên bà bà, vừa rồi ta không cẩn thận làm gãy vài tấm gỗ của bà, để ta làm lại cái mới đền cho bà.”
“Ngươi có thể sửa chữa phòng ở?”
Thiên Nguyệt quay đầu nhìn nàng, đột nhiên hỏi một câu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210411/chuong-577.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.