Edit + Beta: Đông Vân Triều.
Quý Như Yên chờ người, không tiễn Hiên đế hồi kinh.
Bọn họ chỉ tới thành Độc Hiết hậu, không vào kinh.
Vì thế, Hiên đế chỉ nói với bọn họ đúng một câu, bắt bọn họ sau một tháng phải đến Đôn Nhạc châu nhận phần thưởng.
Về tới phủ tướng quân, Quý Như Yên liếc mắt liền thấy được Phượng Như Tuyết đang cùng Thiên Nguyệt bà bà nói chuyện phiếm, một già một trẻ chơi cờ vây.
Mắt Phượng Như Tuyết sáng lên, thoáng cái liền thấy nàng trở về, "Tỷ tỷ, tỷ đã trở về! Tuyết Nhi nhớ tỷ muốn chết!"
Nàng vội vàng chạy tới, thập phần vui mừng ôm Quý Như Yên.
Quý Như Yên véo má nàng, mặt mang tiếu ý, "Tuyết Nhi lại nghe lời vậy sao?"
"Đương nhiên là có. Lời của tỷ tỷ, Tuyết Nhi không dám quên a!"
Phượng Như Tuyết phụng phịu, ít ngày đã biết nói năng thập phần khéo léo a.
Quý Như Yên thấy nàng nghe lời, liền nắm tay nàng, đi tới trước mặt Thiên Nguyệt, "Thiên bà bà, Tuyết Nhi đã làm phiền người nhiều rồi."
"Không. Ngược lại thì lão phụ thật phải cám ơn Tuyết Nhi cô nương đã nói chuyện cùng với bà già này."
Nét mặt Thiên Nguyệt mang theo tiếu ý, nhãn thần cũng đầy vẻ cưng chiều.
Ba người nói chuyện một hồi, thì có hạ nhân báo lại, nói là Đại thiếu gia Phượng Thiên phủ cầu kiến Thất hoàng phi.
Quý Như Yên vừa nghe, lập tức nói với Tuyết Nhi, "Tuyết Nhi, là đại biểu ca tới, muội có muốn đi gặp hắn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210369/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.