Edit + Beta: Đông Vân Triều.
"Hoa độc hạt?"
Quý Như Yên lẩm bẩm lặp lại duy nhất một câu.
Về loại độc vật này, nàng có nghe nói qua, người trsung loại độc này, thi thể trong hai mươi ngày đầu như chỉ vừa mới chết. Hai mươi ngày qua đi, toàn thân sẽ thối rữa ăn mòn, cuối cùng hóa thành một vũng nước, biến mất khỏi nhân gian.
Hủy thi diệt tích bậc này, có thể nói là duy nhất trong thiên hạ.
Không nghĩ tới, tám người đó lại chết với loại độc dược này.
"Thất hoàng phi, Tống mỗ chẳng qua tùy tiện nói bừa, người tin sao?"
Quý Như Yên cười đến xán lạn, "Ta tin hay không quan trọng sao? Quan trọng là ..., ngươi tin!”
"Thất hoàng phi có ý gì?"
"Ta có ý gì, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Hoa độc hạt là vật tiến cung, tất nhiên sẽ có Thái y cùng phi tần thông đồng làm bậy, chỉ giáng tội lên đầu Vạn thị tực hồ cũng không thỏa đáng lắm. Dù sao Vạn thị cũng chỉ vào cung một chuyến, không có cái quyền lợi được tự do lấy thuốc kia, ắt đã vào cung gặp vị phi tử nào đó, Tống đại nhân không nói, ta sẽ tự vào cung tìm kiếm, tin tưởng Cao tổng quản sẽ rất tình nguyện nói cho ta biết."
Tống Hòa Văn sợ hãi, hắn hoàn toàn không ngờ Quý Như Yên lại nghĩ như vậy, thậm chí còn muốn mở rộng phạm vi điều tra, sao có thể?
Nếu dính vào hai vị quý nhân trong cung kia thật, vậy sau này con đường làm quan của hắn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210346/chuong-609.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.