Edit + Beta: Đông Vân Triều.
"Vị quý nhân này đến, cũng không có tận lực che giấu thanh âm của mình, nên ta mới có thể nghe được. Phóng Nhi à, nếu vị quý nhân này đã ra mặt mai mối cho ngươi, ngươi phải đối đãi với thê tử thật tốt, chớ phụ nàng. Địa vị thương nhân vốn không được coi trọng, nhưng ngươi cũng biết, năm đó nếu không có thương nhân được phụ thân ngươi cứu mạng, biết cha ngươi mất, đến đây báo đáp, biếu tổ mẫu năm nghìn lượng ngân phiếu, Hoa phủ này, đã sớm suy bại!"
Hoa lão phu nhân ôn tồn giảng giải, năm đó Hoa phủ mất đi trưởng tử, nếu không có thương nhân kia, một lão phụ như nàng sao có thể nuôi lớn hai đứa cháu?
Hoa Hoành Phóng gật đầu, ôm lấy Hoa lão phu nhân, "Tổ mẫu, ngươi cứ yên tâm. Phóng Nhi biết mình phải làm gì, hơn nữa đó là quý nhân của Phóng Nhi. Chỉ cần Phóng Nhi không phản bội nàng, Thất hoàng phi sẽ không bạc đãi Phóng Nhi."
Hoa lão phu nhân hiểu ý cười, "Ngươi có thể nghĩ như vậy, thật là tốt quá."
Bà cháu hai người nói chuyện với nhau vài câu, bởi vì trong phủ lễ vật thực ra không nhiều, Hoa lão phu nhân đã lo lắng tới sính lễ.
Hoa Hoành Phóng khuyên Hoa lão phu nhân đừng suy nghĩ nhiều như vậy, còn phải xem Thất hoàng phi có thuyết phục được phụ thân người ta không đã.
Đến lúc đó Hoa phủ chuẩn bị sính lễ, cũng chưa muộn.
Hoa lão phu nhân suy nghĩ một chút, tôn nhi nói cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210307/chuong-628.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.