Edit+ Beta: haquynh1812
Đợi một lúc cuối cùng cũng có người ra đón vào.
Còn chưa tới chính đường, đã nghe thấy một nữ tử cầu xin: “Phụ vương, nữ nhi cùng Phượng thiếu gia thật sự trong sạch, vì sao ngài không tin nữ nhi? Phụ vương ngài thả Phượng thiếu gia đi, nếu ngài tức giận cứ trút lên đầu con là được?”
“Ngươi câm miệng! Nữ tử chưa chồng lại cùng một nam nhân đùa giỡn trên đường, ngươi không biết xấu hổ, thể diện của phủ Túc Thân vương đều bị ngươi làm mất hết rồi.”
Một giọng nam tức giận rống lên, mắng chửi nàng kia.
Quý Như Yên nghe thấy, quả nhiên là chuyện xấu.
Khốn khiếp.
Loại chuyện như thế này có thể đừng diễn ra trước mặt nàng không.
Có điều trước giờ ngày nào cũng có chuyện máu chó, bây giờ nàng phải cứu biểu ca ra khỏi phủ.
Phượng Từ ân bị trói tren một cái ghế phía sau có người cầm gậy gỗ đánh huynh ấy.
Huynh ấy cắn răng không rên một cao, nhưng vẫn không xin cho mình: “Túc Thân vương, ta là ông chủ tiệm thuốc Phượng gia, gọi Phượng Từ Ân. Hôm nay quận chúa tới tiệm cầu nhân sâm ngàn năm, ta nói với quận chúa nếu sức khỏe quá yếu không nên dùng. Quận chúa lo lắng cho sức khỏe của vương phi nên mới mời ta tới phủ kiểm tra xem vương phi có dùng được không. Vì thế ta mới đi cùng quận chúa, Phượng Từ Ân thật sự không hiểu mình làm việc quang minh lỗi lạc, có chỗ nào đắc tội vương gia, ngài lại không phân tốt xấu, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210303/chuong-630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.