Edit+ Beta: haquynh1812
“Không có gì.”
Quý Như Yên lắc đầu, sau đó nói: “Đại cữu mẫu đưa sủi cảo tới, chàng có muốn ăn không?”
“Cũng được.”
Lạc Thuấn Thần gật đầu, đi tới ngồi bên cạnh nàng.
Hai người ăn bánh trẻo xong, Lạc Thuấn Thần bắt đầu cởi quần áo.
Quý Như Yên lẳng lặng nhìn hắn.
“Chàng cởi quần áo làm gì?”
“Sắc trời không còn sớm, chẳng lẽ nàng không muốn đi ngủ sao?”
Lạc Thuấn Thần cười như có như không nhìn nàng.
Quý Như Yên cảm thấy đau đầu quanh co nửa ngày mới thốt ra một câu: “Nhưng... phủ quốc sư nhiều phòng như vậy, chàng không thể đi phòng khác sao?”
Một câu bộc bạch tâm tư của nàng.
Nàng thật không dám để đại cữu, đại cữu mẫu biết hai người còn chưa viên phòng.
Nếu biết bọn họ nhất định sẽ không tha cho nàng.
Chỉ sợ còn bắt nàng đứng trước mặt Lạc Thuấn Thần nói xin lỗi.
Nàng không cần đâu.
Nghĩ tới hậu quả như vây, Quý Như Yên lạnh run cả người: “Vạy chàng ngủ đi.”
Lạc Thuấn Thần thấy nàng đứng dậy, “Vậy còn nàng/”
“Vừa mới ăn xong, ta muốn đi dạo cho tiêu thực.”
Quý Như Yên thành thật khai báo.
“Ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói với nàng.”
“Có việc gì để mai nói đi.”
Nàng nhanh chóng cự tuyệt, bây giờ nàng cảm thấy mình không thể bình tĩnh lạnh nhạt đối mặt với Lạc Thuấn Thần như trước kia.”
Lạc Thuấn Thần chết tiệt, quả thật là sát tinh của nàng.
Lạc Thuấn Thần nhướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210294/chuong-635.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.