Edit + Beta: Đông Vân Triều.
Quý Như Yên sợ hãi, khẩn trương đẩy hắn ra, "Ta mệt lắm, chàng mau ngủ đi!"
Nói xong, như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ, chạy ra khỏi phòng.
Để lại Lạc Thuấn Thần sững sờ trong phòng.
Lạc Thuấn Thần phiền não nhìn bóng nàng rời đi, "Sợ ta như vậy sao?"
Nhưng, hắn có thể thấy vẻ mặt nàng lúc hoảng sợ, tâm tình tốt lên rất nhiều, cũng sẽ không quá buồn chuyện Quý Như Yên rời đi, nhắm hai mắt lại, nghỉ ngơi.
Quý Như Yên rời khỏi phòng, đi qua hành lang hẹp dài u tối, đôi chỗ còn treo lồng đèn, ánh đỏ hắt xuống từng mảng đậm nhạt khác nhau, cảnh đêm càng thêm mê người.
Nhìn bầu trời, trăng non tỏa ánh sáng bàng bạc, đẹp nhưng quá cô quạnh.
Đang ngắm trăng, phía sau vang lên tiếng bước chân của hai người.
"Tiểu thư."
Quý Như Yên không quay đầu, đưa lưng về phía bọn họ, "Các ngươi tới làm gì?"
"Chúng ta tới thỉnh tội! Thỉnh tiểu thư trách phạt!”
Khôi Tinh cùng Thất Sát quỳ trên mặt đất, giọng nói có tự trách.
Quý Như Yên lạnh lùng hỏi, "Sai chỗ nào?"
"Chúng ta không nên để Tuế Tinh theo biểu thiếu gia, nếu không biểu thiếu gia cũng sẽ không phát sinh chuyện như vậy."
Khôi Tinh cúi đầu, giọng nói lạnh băng.
Quý Như Yên xoay người, nhìn hai người, mỉm cười, "Đứng lên đi. Các ngươi đều không xem thường Tuế Tinh? Biểu thiếu gia đúng là đã bị thương, nhưng Tuế Tinh không làm sai, hắn đã lập tức trở về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210284/chuong-637.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.