Edit+ Beta: haquynh1812
“Thuấn Thần! Ta cảm thấy, nếu nữ tử gả khác gả cho chàng, đó là bi kịch của nàng.”
Quý Như Yên u oán nhìn hắn, vẻ mặt quái dị.
Lạc Thuấn Thần bật cười: “Bổn hoàng tử chướng mắt nữ tử khác, ta chỉ nhìn trúng mình nàng, lúc nàng sáu tuổi, đã coi trọng nàng.”
Quý Như Yên đỏ mặt.
Bởi vì trên mặt hắn mang theo ý cười, giọng điệu cũng rất chân thành.
Quý Như Yên cúi đầu, không dám nhìn hắn.
“Đứng lên đi, trời không còn sớm, nàng đi nghỉ đi, ta đi luyện công, ngày mai ta dẫn nàng tới đấu trường. Để xem nàng so với Túc vương thúc, ai giết chết báo nhanh hơn.”
“Chàng nói thật nhẹ nhàng.”
Lạc Thuấn Thần đột nhiên vây lấy nàng: “ Hôm nay ta hơi mệt, nàng ngủ với ta đi.”
Chưa kịp phân trần đã bị hắn bế lên giường.
Lạc Thuấn Thần nhắm mắt lại, hơi thở ổn định.
Cả lồng ngực rộng lớn ôm lấy nàng, rất nhanh đã ngủ say.
Bắt đầu Quý Như Yên còn phản kháng, sau không có ai để ý tới, đành phải để hắn ôm.
Thật ra, trên người hắn không có mùi sơn phấn của nữ nhân.
Cũng không biết, phải chăng ngâm qua nước linh tuyền, nên người hắn tỏa ra một mùi hương rất tự nhiên dễ chịu.
Nước linh tuyền có vị ngọt trong, lắng tai nghe tiếng tim hắn đập trầm ổn, Quý Như Yên không biết mình chìm vào giấc ngủ lúc nào.
Lúc nàng ngủ, Lạc Thuấn Thần lại mở mắt, khuôn mặt tà mị chúng sinh, khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210266/chuong-647.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.