Edit+ Beta: haquynh1812
Thiên Nguyệt nghe vậy bật cười.
“Đứa nhỏ này, ngươi sợ ta tới mức đó sao?”
“Cũng không phải sợ, mà chỉ muốn biết cảnh giới võ học của bà ngoại, nhưng sợ chạm tới nỗi đau của ngài. Lần đầu tiên gặp Như Yên ngài đã nói bởi vì bế quan thất bại nên mới muốn rời khỏi Cổ Thú sơn mạch.”
Quý Như Yên nghiêm trang trả lời.
Thiên Nguyệt cười khổ: “Tám mươi năm trước, ta đã đạt tới đỉnh cảnh giới thứ bảy võ hoàng, còn lại tám mươi năm, mười năm ta sẽ bế quan đột phá cảnh giới thứ tám vũ tiên, chẳng qua lần nào cũng thất bại.”
Đỉnh phong cảnh giới thứ bảy võ hoàng.
Cảnh giới cao như vậy, khó trách trong Tiên Thiên cốc, năng lực của Thiên Nguyệt phi phàm.
Có thể tùy ý nâng người tới ngàn dặm, trong nháy mắt có thể kéo về.
Cảnh giới như vậy có thể nói là nghịch thiên.
Quý Như Yên hít một hơi thật sâu: “Bà ngoại không định tiếp tục đột phá sao?”
“Không muốn, trước khi sư phụ mất từng nói, cả đời này ta không thể đột phá võ hoàng. Vốn khuyên ta tới đỉnh võ hoàng thì nên ra ngoài du lịch, cố chấp sống ẩn dật tám mươi nam trong Tiên Thiên cốc cũng không có kết quả gì.”
Thiên Nguyệt lắc đầu, giọng nói có chút phiền muộn.
Quý Như Yên không muốn bà lâm vào bi thương nhớ lại, vội vàng chuyển chủ đề: “Bà ngoại, ngài nói muốn giúp ta tăng tu vi?”
“Phải, trước tiên trừ đi tạp chất trong người, ngươi có đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210179/chuong-691.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.