Edit+ Beta: haquynh1812
Tham ăn còn kiêu ngạo thừa nhận.
Quý Như Yên im lặng nhìn trời.
Gia Cát Dân thấy Quý Như Yên nghiêm túc như vậy, có chút phát hỏa: “Con thú cưng này không phải của ngươi sao? Nếu như nó không phải của ngươi, đừng trách ta đại khai sát giới.”
“Đương nhiên, chỉ cần ngươi có thể chạm tới nó.”
Quý Như Yên cười hắc hắc, hoàn toàn không để hắn vào trong mắt.
Thật cho rằng mình là kẻ lợi hại nhất thế gian sao?
Phải biết rằng, sự tồn tại của tham ăn, ngay cả nàng cũng không có cách thương tổn nó.
Đương nhiên, ngoại trừ Thiên Nguyệt.
Thiên Nguyệt không biết dùng cách gì, bất cứu lúc nào cũng có thể bắt tiểu tham ăn treo giữa không trung, tra tấn thể xác hắn.
Gia Cát Tinh Nhiên nghe vậy: “Được!”
Cũng không biết, nàng ta từ nơi nào lấy ra một cây đàn, cả người bốc cháy quầng sáng màu xanh đậm, đấu khí của đỉnh phong võ suất.
Quý Như Yên nhìn tu vi của Gia Cát Tinh Nhiên, hoàn toàn không xem vào đâu, nàng thật muốn nhìn một chút, vị Gia Cát Tinh Nhiên này có thể lợi hại tới mức nào.
Tiếng đàn tịch mịch lạnh lẽo.
Quý Như Yên nhìn nàng ta đánh đàn.
Tiểu tử kia ngồi trên lưng nàng cũng ngốc lặng.
Tiếng đàn vừa vang lên, cảm đám người xung quanh dại ra, mắt trắng dã như mất đi linh hồn.
Quý Như Yên nhìn xung quanh, phát hiện Gia Cát Tinh Nhiên cũng có vài phần bản lĩnh.
Có điều lấy âm làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210091/chuong-736.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.