Edit+ Beta: haquynh1812
“Nàng ta đắc tội người không nên đắc tội, dĩ nhiên phải chết. Đồng ý giết Tư Đồ Không ta đã làm, từ nay về sau ta cũng không nợ ngươi cái gì, tự giải quyết cho tốt.”
Dứt lời, thanh âm biến mất trong hư không.
“Mặc Nho, ngươi trở lại cho ta.”
Mặc Nho để mặc Gia Cát Chính Ly gào thét trong sảnh đường vẫn không xuất hiện.
Quý Như Yên canh gác nhị trưởng lão cả buổi tối, tới trưa ngày hôm sau ông ta mới có dấu hiệu tỉnh lại.
Nhanh chóng đi tới bên giường gọi vài tiếng: “Nhị trưởng lão, nhị trưởng lão, ông tỉnh lại!”
“Á!”
Nhị trưởng lão vẫn cảm thấy ngực đau muốn chết, ngay cả hít thở cũng thấy đau.
Quý Như Yên nhanh chóng cho ông uống chút nước, sau đó nhẹ giọng nói: “Nhị trưởng lão, ngài quen biết người Mặc gia sao?”
“Mặc Nho...”
Nhị trưởng lão đáp lời, chứng tỏ ông vẫn còn minh mẫn.
Mặc Nho?
Quý Như Yên sửng sốt, tiếp tục hỏi: “Bây giờ hắn ở đâu?”
“Gia Cát tộc,,,”
Nói xong vài từ, nhị trưởng lão lại hôn mê.
Quý Như Yên cũng không cưỡng ép ông, dặn dò Tư Đồ Mộng Nguyệt chăm sóc nhị trưởng lão.
Lúc nàng đang suy nghĩ chuyện này, Lạc Thuấn Thần cùng tiểu tham ăn tới.
“Như Yên, đây là của nàng, đây là của Tư Đồ cô nương.”
Vừa nói, hắn vừa đưa đồ cho Tư Đồ Mộng Nguyệt.
Tư Đồ Mộng Nguyệt gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn Lạc tỷ phu.”
“Không cần cảm ơn, ăn no mới có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210039/chuong-762.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.