Edit + beta: Mạn Nguyệt
Đem giá đàn trở thành vũ khí sắc nhọn tung đến trước ngực tứ trưởng lão Gia Cát Chính. Tứ trưởng lão Chư Cát Chính đối với cái chết khóc liệt đã mang theo mấy phần sợ hãi trong ánh mắt.
Bởi vì nàng ta ắt phải chết, cho nên không nhìn ra võ kỷ của Quý Như Yên cao bao nhiêu, đáng thương nhất là nàng ta chưa kịp tung ra âm kỹ của Gia Cát tộc thì đã bị Qúy Như Yên đánh chết rồi.
Quý Như Yên giết Tứ trưởng lão Chư Cát Chính rồi lập tức hướng tới chỗ hắc y nhân đang ẩn trong phòng quát một tiếng, "Ngươi trốn ở chỗ này để xem vui, xem xong rồi cũng nên đi ra chứ!" Trong góc tối, hắc y nhân xuất hiện.
Chỉ thấy mái tóc bạc như tuyết của hắn ta không có buộc lại, mà thả ngổn ngang quấn quanh eo. Khuôn mặt tinh xảo cũng hiện dần theo sự nhạt nhòa của hoàng hôn, biểu cảm hững hờ, ngoài ra chẳng thấy nét nào khác.
"Ngươi chính là người Mặc gia, Mặc Nho!" Quý Như Yên híp hai mắt lại, quan sát hắn.
Mặc Nho gật gật đầu, tiếng nói lạnh như băng vang lên, "Phải."
"Tại sao ngươi phải giết Nhị trưởng lão?"
"Là ta muốn giết thôi"
"Trước giờ ngươi luôn đối đầu sống chết với Gia Cát tộc, vậy sao còn phải làm việc cho bọn họ.?"
"Ta trúng u độc, nếu Gia Cát Chính dùng âm kỹ thì ta có thể sống thêm ít ngày."
"U độc?"
"Phải."
Quý Như Yên có chút ngạc nhiên, u độc này có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210034/chuong-765.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.