*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đi cướp? Thu Phương thất thân nhìn Phan Lâm, gân như dừng hẳn động tác.
“Này anh Lâm, anh nói vậy...
nghĩa là sao? Lẽ nào...
tất cả những chuyện này...
đều do anh làm?”
Cô ta hỏi mà run cầm cập.
“Phải”
Phan Lâm không hề che giấu: “Sở dĩ bảo cô đưa tôi đi dạo quanh Thiên Cung là vì muốn đâm kim lên những người này, gây ra hỗn loạn, tôi biết cách thi triển một phương pháp “châm cứu vô hình”
, có thể âm thầm phóng kim bạc mà không ai hay biết.
Lợi dụng thuốc mà Ngũ Tôn Trưởng đưa cho, tôi đã chế ra một loại độc có thể khiến người ta tạm thời phát điên, bôi lên kim châm rồi đâm kim lên đệ tử của các nơi, các đệ tử trúng phải kim nhưng không có cảm giác gì, khi chất độc phát tác, họ sẽ trở nên điên loạn, bạo lực, chém giết! Cô không cần phải lo lắng, tôi không phóng kim quanh đây.”
“Cái gì?”
Thu Phương bàng hoàng kinh hãi.
Đã bao giờ cô ta từng nghe chuyện khủng khiếp như vậy? Chẳng trách sao lần này Phan Lâm đi loanh quanh một vòng, lúc quay trở về mặt mày nhợt nhạt, mồ hôi đầm đìa.
Có lẽ anh đã ra ngoài để âm thầm phóng kim châm cứu nhằm tạo ra hỗn loạn.
“Anh Lâm, rốt cuộc...
là anh muốn làm gì?”
“Phòng nhân đạo được canh phòng nghiêm ngặt, tuy tôi có biết cách vào được bên trong nhưng muốn lẻn vào cũng khó như lên trời vậy.
Giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693745/chuong-1720.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.