Sắc mặt Hồng Nhan Cốc tái nhợt, cô nhận ra ngay lập tức liền lui về phía sau, cố gắng tạo khoảng cách với Phan Lâm.
Nhưng… quá muộn.
Vút vù vù…
Phan Lâm hai tay như có điện. Nhanh chóng chạm vào cơ thể của Cốc chủ Hồng Nhan Cốc.
Sau một lúc, hàng chục cây kim bạc xuất hiện trêи cơ thể của Cốc chủ Hồng Nhan Cốc.
Cảnh tượng dưới ánh trăng chiếu sáng rực rỡ càng trở nên. Cốc chủ Hồng Nhan Cốc nôn ra máu, lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt.
Cô ta liếc nhìn những chiếc kim bạc trêи ngực. Ngay lập tức hiểu rằng đã bị đánh bại.
Những chiếc kim bạc này phải có độc tính rất cao. Ngay cả khi nó không có độc tính cao, nó chắc chắn sẽ có tác dụng không ngờ tới.
Trốn thoát vào thời điểm này đã là một điều viển vông. “Cốc chủ Hồng Nhan Cốc. Cô quá kiêu ngạo, tự cao đến mức xem thường mọi thứ. Vậy nên mới đánh giá thấp tôi. Cô không biết năng lực của tôi? Nếu tôi có thể khôi phục Nguyên Tinh và Tào Đức Duy trong tích tắc, tại sao tôi không thể mau chóng chữa lành vết thương cho mình? Ngay cả không thể khôi phục như trước, thì việc khôi phục mấy phần trăm sức chiến đấu cũng không khó.” Phan Lâm lắc đầu. “Vì vậy, tôi đã thua, phải không?” Cốc chủ Hồng Nhan Cốc nghiến răng. “Lúc này, cô không còn cách nào khác ngoài việc đầu hàng.
Nhưng đầu hàng cũng là đi vào ngõ cụt. Cô biết đấy, tôi không thể để cô lại với đống phiền phức này.” Phan Lâm người tràn đầy sát khí, lao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693694/chuong-1669.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.