*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sự phản kích bất ngờ, không có báo trước khiến tất cả mọi người trong băng đảng Cá Mập Đen đều sửng sốt, ngạc nhiên.
Nhưng bọn họ lập tức phản ứng lại, nhanh chóng hướng nòng súng về phía Ảnh Ngự đang bóp cổ chế ngự đường chủ Hồng.
Cả đám người ai nấy đều vô cùng khẩn trương, căng thẳng.
“Buông đường chủ Hồng ra." Phó bang chủ Nghiêm Tăng hét lớn.
“Được thôi.”
Phan Lâm gật đầu.
Nhưng lời vừa dứt thì.
Răng rắc! Cổ tay đang bóp cổ ông ta đột nhiên dùng lực thật mạnh, vặn gãy cổ của đường chủ Hồng một cách nhanh gọn.
Cổ của ông ta vẹo sang một bên, toàn thân mềm nhữn cả ra, mắt trợn ngược, tắt thở tại chỗ.
Ảnh Ngự kia buông tay ra, không bóp cổ nữa.
Thân thể đường chủ Hồng nằm mềm oặt trên mặt đất hệt một con chó chết, không còn một chút gì dấu hiệu của sự sống.
“Cái gì?”
Khuôn mặt ai nấy đều biến sắc.
Đường chủ Hồng cứ thế mà bị giết ư? “Bác sĩ Lâm, mày...
mày quá lộng hành! Mày thực sự cho rằng băng đảng Cá mập đen chúng tao không dám giết mày sao?”
Phó bang chủ Nghiêm Tằng thở hổn hển, tức giận, cứ liên tục quát tháo: “Nổ súng! Ngay lập tức bắn cho tao.”
Mọi người ngay lập tức mở chốt an toàn, chuẩn bị súng sẵn sàng.
Nhưng giọng nói nặng nề của Thang Hắc Sa đột nhiên cất lên: “Tất cả dừng tay lại!”
Mọi người ngạc nhiên nhìn lại.
“Đã là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693647/chuong-1622.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.