*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chưởng môn? Tất cả mọi người đều bị hai từ này làm cho kinh ngạc.
Chưởng môn gì cơ? Sao người này có thể là chưởng môn được? Cô ả chua ngoa nghẹn họng nhìn trân trối.
Nông Hào đứng nguyên tại chỗ, quên cả việc rút điếu thuốc bên miệng ra.
Trong phòng, chỉ có giọng nói của Sở đại sư.
Chỉ thấy ông ta cúi sát đầu xuống mặt đất, hô lên một cách vội vàng và khẩn trương: “Chưởng môn, đệ tử có mắt mà không thấy Thái Sơn nên đã mạo phạm đến ngài, xin chưởng môn thứ tội, thứ tội…”
Nhìn thấy Sở đại sư nổi tiếng lừng lẫy khẩn trương mà sợ hãi như vậy, tất cả mọi người đều có một loại cảm giác như đang năm mơ.
Cực kỳ không chân thực.
Nông Hào hít một hơi thật sâu, liếc mắt nhìn Phan Lâm và nói: “Sở đại sư, ngài không nhận lầm đấy chứ? Người này trẻ tuổi như vậy… sao có thể là chưởng môn được?”
“Láo xược!”
”
Sở đại sư quay phất đầu lại, rồi hét lớn lên: “Cậu muốn chết rồi sao? Dám nghi ngờ chưởng môn của chúng tôi? Cậu có tin tôi dùng một chưởng đánh cậu không?”
Phản ứng kϊƈɦ động như vậy của ông ta khiến đám người hoảng sợ.
Nông Hào vẫn cố gắng bình tĩnh, thấp giọng đáp: “Nếu Sở đại sư đã nói như vậy, vậy chắc chắn không có nhầm lẫn gì ở đây rồi.
Sở đại sư, tôi nhớ ông là người của Lâm Giang Môn, vậy vị này nhất định chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693618/chuong-1593.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.