*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Phan Lâm đã sớm không còn bao nhiêu kiên nhẫn nữa.
Năm lần bảy lượt có lòng tốt giúp đỡ Lý Ái Vân, nhưng đổi lại chỉ là sự không thấu hiểu và trách cứ.
Nếu không phải vì anh cảm thấy Lý Ái Vân cũng thật lòng đối xử tốt với mình, thì anh sẽ còn ở lại nơi này nữa sao? Lý Ái Vân giật mình, nhìn về phía anh một cách kinh ngạc.
Không biết tại sao, cô luôn cảm thấy hôm nay anh cứ là lạ thế nào.
Nhưng lại không thể nói là không thích hợp ở đâu.
“Anh có ý gì… lẽ nào anh… muốn đi gặp cậu Nông?”
“Ừm, anh cũng có vài người bạn ở Bồ Thành, anh sẽ tìm bọn họ để thu xếp việc này cho chu toàn, chắc hẳn sẽ không thành vấn đề”
Phan Lâm đáp.
“Người như cậu mà vẫn có thể có bạn bè được sao? Tôi thấy cho dù có, thì chắc chắn cũng chỉ là đám bạn bè xấu! Người có đức hạnh giống như cậu, thì có cái ích lợi gì chứ?”
Hứa Ngọc Thanh khinh thường bảo.
Phan Lâm cũng chẳng muốn phản ứng lại bà ta, mà chỉ nhìn Lý Ái Vân, và đợi câu trả lời của cô.
Lý Ái Vân yên lặng nhìn anh, thật lâu sau, mới thấp giọng đáp: “Phan Lâm, chuyện này không thể làm liều được… anh chắc hẳn cũng biết tính nghiêm trọng của việc này rồi chứ.”
“Anh biết, hiện tại không phải là vấn đề của anh, mà là vấn đề của em! Anh đã nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693615/chuong-1590.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.