*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Ờm… không có gì… gần đây một người bạn của anh cũng tới Bồ Thành làm việc, cho nên anh mới thốt ra vậy thôi… Phan Lam vội vàng bịa chuyện.
“Thật sao? Tóm lại anh về nhanh chút đi.”
Lý Ái Vân vội vàng ngắt điện thoại.
Phan Lam chân chừ một lát, sau đó vẫn đi xe vê nhà.
Đương nhiên, nơi được gọi là nhà đó thực ra đối với anh mà nói, đã không còn là nhà nữa, thậm chí Hứa Ngọc Thanh và Lý Giang cũng không còn coi anh là con rể nữa rồi.
Quả nhiên, vừa vào cửa, Hứa Ngọc Thanh đã mang vẻ mặt lạnh lùng, hừ một tiếng: “Ái Vân! Là con gọi tên này tới đây đúng không?”
“Mẹ, được rồi, mẹ bớt nói hai câu đi”
“Bớt nói hai câu? Mẹ nói cho con biết, chồng con chỉ có thể là chủ tịch Lâm, người khác nhất định không được!”
“Người khác, Phan Lâm đã giúp mẹ rất nhiêu lần rôi, mà mẹ lại chưa bao giờ nhớ đến cái tốt của người khác sao?”
Lý Ái Vân tức giận đáp.
Hứa Ngọc Thanh còn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra ở nhà họ Hứa lần trước nên lại nhịn xuống, bà ta hừ một tiếng, không mở miệng thêm.
Lý Giang liếc mắt nhìn Phan Lâm, cũng không nói lời nào.
Phan Lam nhìn thoáng qua hai người, sau đó lập tức đi về phía Lý Ái Vân.
“Đang yên lành, đi tới Bồ Thành làm gì? Hay là đừng đi thì hơn?”
“Bây giờ Giang Thành nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693610/chuong-1585.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.