*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đó là giọng của Khổ Tình Nữ.
Phan Lâm ngẩng đầu nhìn về phía phát ra giọng nói, dùng toàn lực la lớn: “Tiền bối, tôi đến đây theo lời của tiền bối, phiền tiền bối thả nhóm người sư phụ Phong Thanh Vũ bọn họ rai Tôi đây vô cùng biết ơn.”
“À? Cậu chính là bác sĩ Lâm?”
Giọng nói của Khổ Tình Nữ có vẻ hơi bất ngờ: “Vậy mà cậu lại có can đảm đến đây? Xem ra là tôi khinh thường cậu!”
“Tiên bối đã có lời mời, tôi đây không dám không nghe theo?”
“Đừng có nói lời dễ nghe, mau lăn lại đây cho tôi!”
Khố Tình Nữ hừ lạnh.
Phan Lâm cũng không tức giận, đi xuyên qua khu vườn đến chỗ biển hoa.
Lúc này Khổ Tình Nữ đứng trước một cây đại thụ trong biển hoa.
Đó là một bà lão lưng còng đầu tóc bạc phơ rũ rượi lòa xòa.
Bà lão tóc bạc da mồi, gầy trơ xương, có vẻ gần đất xa trời.
So sánh với khung cảnh biển hoa xinh đẹp này, đúng là không hê hợp nhau.
Phan Lâm đánh giá bà lão, nhưng mà bà lão lại không nhìn anh mà cúi đầu xuống như là đang bảo vệ đóa hoa nhỏ dưới chân.
“Tiên bối, mấy người sư phụ của tôi ở đâu?”
Phan Lâm bước đến lạnh nhạt hỏi.
“Yên tâm, vẫn chưa chết đâu! Kim Ô Đan đâu?”
Khổ Tình Nữ đứng lên, bình tĩnh hỏi.
“Tôi phải thấy người trước đã!”
Phan Lâm nói.
“Cậu đang cò kè mặc cả với tôi sao?”
Đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693547/chuong-1522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.