*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chị Diệp Anh biết chút võ, nhưng rõ ràng không đáng là gì so với Phan Lâm.
Cô ta vẫn chưa chạy ra khỏi tầng hầm thì đã bị Phan Lâm bắt lại kéo về.
“Đừng giết tôi! Đừng giết tôi! Bác sĩ Lâm, chỉ cần anh tha mạng cho tôi, anh muốn tôi làm gì cũng được!”
Chị Diệp Anh quỳ xuống đất, run rẩy nói.
“Nếu không muốn chết, vậy thì trung thực trả lời mấy câu hỏi của tôi!”
Phan Lâm lạnh nhạt nói: “Hồng Nhan Cốc các cô, bắt cóc các cô gái ở đây từ lúc nào, tẩy não thành người của các cô sao?”
“Trước… Trước đây không lâu, từ sau khi anh ra khỏi Hồng Nhan Cốc, cốc chủ ra lệnh, muốn chúng tôi tìm kiếm các cô gái có tư chất từ khắp nơi trong nước, để bổ sung số người của Hồng Nhan Cốc, tăng thêm sức mạnh… Trước đây nơi này chỉ là chỗ tình báo của Hồng Nhan Cốc chúng tôi, gân đây mới bố trí thêm ao thoát thai hoán cốt, dùng để tạo ra máu…”
Chị Diệp Anh run lấy bẩy nói.
“Tư chất?”
Phan Lâm liếc nhìn Khương Mạn Vân và Trịnh Bảo Nguyệt, hừ lạnh nói: “Hai người họ thì có tư chất gì, vốn không thể sống sót bước ra khỏi ao thoát thai hoàn cốt, cô bắt bọn họ tới làm gì?”
“Chuyện này…”
Chị Diệp Anh chần chừ.
“Xem ra tôi phải dùng vài phương pháp đặc biệt rôi.”
Phan Lâm cầm một chiếc kim châm cứu, không đổi sắc mặt nói.
“Không không không, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693543/chuong-1518.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.