Những lời nói của Phan Lâm, giõng như tuyên án tử hình với đám người này.
Mọi người trợn to mắt, cơ thể hơi run rẩy, trong đầu tràn ngập sợ hãi.
Cuôi cùng dưới khí tràng của Phan Lâm, đám người này buông ra cho xong chuyện.
An Mạn vội vàng tránh thoát, lảo đảo chạy tới.
“Chủ tịch Lâm!”
Cô ta trốn sau lưng Phan Lâm, run lẩy bẩy.
Mà đám người đàn ông vạm vỡ quy trên đất, vội vàng la lên: “Chủ tịch Lâm, tha cho chúng tôi đi, đừng giết chúng tôi… Chúng tôi… Chúng tôi chỉ là người hầu, phụng mệnh làm việc mà thôi… “Nếu tôi muốn giết các người, các người đã sớm chết rồi, tôi chỉ muốn hỏi các anh một vấn đề, hy vọng các anh có thể thành thật trả lời!”
“Chủ tịch Lâm mời nói, chúng tôi nhất định hề biết thì sẽ nói!”
Mọi người vội đáp.
Vì mạng sống, bọn họ chỉ có thế làm vậy.
Dù sao bác sĩ vang danh thiên hạ này, cũng là người giết người không chớp mắt.
Bọn họ đều từng nghe nói tới, người đàn ông này đã diệt cả thôn Dược Vương… “Tôi nhớ rõ trợ lý của tôi có thiệp mời, theo lý mà nói, cô ấy và tôi đều là bạn của sơn trang Huyết Kiếm các anh, vì sao các anh còn tập kϊƈɦ giết chúng tôi? Chẳng lẽ đây là đạo đãi khách của sơn trang Huyết Kiếm các anh à?”
Phan Lâm nhận lấy thiệp mời An Mạn đưa tới, vẻ mặt không đổi hỏi.
“Chuyện này…”
Vẻ mặt người đàn ông vạm vỡ lúng túng, do dự một lát không nói chuyện.
“Sao thế? Không tiện nói à? Nếu là như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693500/chuong-1475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.