Đến Giang Thành, Phan Lâm trực tiếp trở về công ty, đóng cửa văn phòng lại, ở trên ghế sô pha ngủ say.
Hồng Nhan Cốc, sơn trang Huyết Kiếm, quả Thiên Tinh, Kim Ô Đan gì đó, anh đều không muốn quan tâm nữa.
Anh chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Nhưng… Hiện thực luôn không được như ý nguyện của người ta.
Anh mới vào ngủ không được bao lâu, cửa bị người ta gõ rồi.
“Vào đi.”
Phan Lâm ngôi dậy, đau đớn quát.
“Chủ tịch Lâm!”
Hàn Long bước nhanh vào trong.
“Có chuyện gì thế?”
“Mấy vị trưởng lão của Đông Hoàng Giáo mới tóm được thám tử do Hồng Nhan Cốc phái tới!”
“Vậy sao? Bao nhiêu người?”
“Mười hai người.”
“Cái gì? Nhiêu như vậy à?”
Phan Lâm lấy làm kinh hãi.
“Bọn họ mới vừa tiến vào Giang Thành, nhưng may mà chúng ta có phòng bị, nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?”
“Sau khi bọn họ bị bắt, đã lập tức tự sát”
“Cái gì?”
Đôi mắt Phan Lâm đột nhiên nheo lại.
Hồng Nhan Cốc tẩy não những người này nhất định phải trung thành với Hồng Nhan Cốc, bọn họ chắc chắn đã được dặn dò trước, một khi bị bắt phải lập tức tự sát.
“Xem ra Hồng Nhan Cốc thật sự muốn đối phó tôi rồi.”
Phan Lâm hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Ông đi sắp xếp máy bay ngày kia đến thành phố Thanh Nguyên đi! Tôi cân đến đó một chuyến.”
“Dạ”
“Đúng rồi, Phong Thanh Vũ đâu?”
“Ông ta cùng với ông Tào Đức Duy và ông Nguyên Tinh suốt đêm bay tới thành phố Nam Hải.”
“Bên cạnh thành phố Nam Hải là núi Chung Thân, có bọn họ đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693492/chuong-1467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.