Nhìn huyết ngân trêи cổ tay Phan Lâm, đôi mắt dưới mái tóc xõa tung của quái nhân mở to.
“Cái gì? Hai… Hai mươi giọt Lạc Linh Huyết?”
Ông ta lẩm bẩm, cả người đều đã choáng váng.
“Thế nào? Các hạ còn muốn đánh với tôi không?”
Phan Lâm bỏ tay xuống hỏi.
Vẻ mặt quái nhân vô cùng lúng túng.
“Cậu có nhiều Lạc Linh Huyết như vậy, thì có ý nghĩa cậu đã mở ra thân thể Tiên Thiên Cương, nếu muốn phá thân thể Tiên Thiên Cương, cũng không phải chuyện dễ dàng! Hơn nữa… Lúc trước khi tôi giao đấu với cậu, phát hiện cậu là một võ y! Một võ y có được thân thể Tiên Thiên Cương… Muốn giết thật sự quá khó khăn rồi!”
Quái nhân trâm giọng nói: “Tôi thừa nhận, cậu có tư cách hợp tác với tôi!”
“Rất tốt! Nếu bây giờ chúng ta đạt thành hợp tác, hi vọng các hạ có thể tin tưởng tôi một chút.”
“Trước tiên là nói về tính toán của cậu đi!”
Quái nhân trầm giọng nói.
“Không vội, tôi muốn tìm hiểu một chút vì sao các hạ lại xuất hiện ở đây, hơn nữa vì sao… Không ngừng giết người của Hồng Nhan Cốc xâm nhập vào đây? Nơi này là cấm địa của Hồng Nhan Cốc, các hạ ở nơi này, không lẽ cũng là người của Hồng Nhan Cốc?”
Phan Lâm hỏi.
“Tôi sao? Ha ha ha ha, tôi không phải là người của Hồng Nhan Cốc! Nhưng mà trái lại cốc chủ của Hồng Nhan Cốc có quan hệ rất lớn đối với tôi! Tôi nói cho cậu biết, không có tôi, sẽ không có Hồng Nhan Cốc huy hoàng như ngày hôm nay!”
Quái nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693475/chuong-1450.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.