Tất cả mọi người bị dọa sợ.
Nhất là đám người Trịnh Mai Anh, Mai Tuyết Hương, cơ thể bọn họ căng cứng lại, cả người giống như sắp điên rồi, gương mặt đều đã trở nên xanh mét.
“Là quái nhân!”
Cuối cùng cũng có người phát ra tiếng thét chói tai thê lương.
“ÁI”
“Cứu mạng!”
“Không!”
vững, đặt ʍôиɠ ngôi lên trêи bùn ướt sũng, vô cùng sợ hãi.
“Hửm?”
Vẻ mặt của Phan Lâm mờ mịt, anh liếc mắt đánh giá bóng người kia một cái.
Chỉ thấy đó là một người tóc tai bù xù.
Không nhìn ra được là nam hay nữ, quần áo rách tung tóe, trêи dưới thì đầy bùn đất, nhưng mà hình như tuổi khá lớn, trong mái tóc dài xõa tung có xen lân cả tóc bạc, nhưng càng có nhiều tóc bị bùn đất dính vào hơn.
Bộ dạng này căn bản chính là dã nhân.
Dưới tóc mái xõa tung, là một đôi mắt lạnh lùng và sắc bén.
“Cứu mạng!”
Cuối cùng một đệ tử không có gan đi đối mặt với người đáng sợ này, hét lên một tiếng rôi cắm đầu bỏ chạy.
Nhưng khi cô ta muốn trốn đi.
Vùi Dã nhân kia đã nâng tay lên, cách không đánh vê phía người cô ta.
Phốc! Ngực của đệ tử kia lập tức bị khí lưu đánh xuyên qua, xương cốt nội tạng đều bị đánh nát bay ra.
Miệng há to, trợn to mắt ngã xuống đất mà chết, chết không nhắm mắt, vô cùng thê thảm! “Cái gì?”
Đám người còn lại sợ tới mức toàn thân run lên, liên tục thét chói tai.
“Sư tỷ!”
Mai Tuyết Hương đờ đẫn gọi một tiếng, cuối cùng không nói nên lời.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693463/chuong-1438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.