*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Người tới không phải là người khác, đúng là ông trùm ở Giang Thành! Huỳnh Laml Lúc này Huỳnh Lam thở hổn hển, đầu đầy mồ hôi, nhìn có chút chật vật.
Người nào cũng không biết ông có chuyện gì.
Nhưng ông cầm cà phê trong tay, lại khiến Trần lão đại cảm thấy thót tim...
“Ông là ai?”
Nhìn thấy Huỳnh Lam tiến vào, người nhà họ Lưu không vui, Lưu Thu Yến trực tiếp ôn ào ra tiếng.
“Tôi sao? Tôi chỉ là người đưa cà phê!”
Huỳnh Lam thở ra một hơi, trâm giọng lạnh nhạt nói.
“Đưa cà phê vậy mà hung hãn như thế? Thái độ phục vụ của quán này đúng là quá kém! Chẳng trách người khác sẽ náo loạn!”
Lưu Thu Yến hừ một tiếng, nói.
Nhưng mà Huỳnh Lam mặc kệ, bưng một ly cà phê nóng hổi đi về bên này, ánh mắt nhìn một vòng xung quanh, mở miệng nói: “Là ai muốn cà phê phân voi?”
Trần lão đại sợ tới mức thiếu chút nữa quỳ trên đất.
“Mẹ nó, ông là ai? Đưa cà phê mà cũng hung hãn như vậy sao? Mẹ nó, không muốn sống nữa sao?”
Người bên cạnh Trần lão đại không vui, lập tức chửi bậy.
Nhưng mà những lời này vừa mới vang lên.
Bốp! Bàn tay của Trân lão đại tát mạnh vào mặt người kia.
Người nọ xoay một vòng, trên mặt là dấu bàn tay nóng rát, vươn tay che má mình, ấm ức mà mê mang nhìn Trần lão đại.
Những người còn lại thì trợn tròn mắt.
Đang yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693167/chuong-1142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.