Đúng vậy, nàng ta chỉ nghĩ đến kết quả tốt, nhưng lại không nghĩ đến kết quả xấu nhất.
Nếu như việc này truyền tới trong tai phụ thân, chỉ sợ nàng ta sẽ bị sống sờ sờ mà đánh chết.
Địa vị của Mục Cảnh Ngưỡng ở Mục gia, uy vọng tồn tại vô song không khác gì với Cố Lan Tức ở trong quân doanh Đại Yến.
Nàng ta uy hiếp tới Cố Lan Tức, mới là ngu xuẩn đến cùng cực.
Thời tiết tam cửu hàn[ mô tả nhiệt độ rất lạnh], phía sau lưng Mục Âm Âm đột nhiên toát ra một tầng mồ hôi lạnh, giống như một con rắn lạnh lẽo, chậm rãi bò trườn khắp toàn thân.
Nàng ta muốn nói cái gì đó, há miệng thở dốc rồi lại cái gì cũng nói không nên lời, bên tai chỉ có tiếng cười nhạo cùng lời nói không chút để ý của Cố Lan Tức, “Còn có, bổn vương chưa bao giờ sợ hãi uy hiếp, lấy Vân Ngạo Tuyết uy hiếp ta, ta nghĩ ngươi tìm lầm người rồi.” Dừng một chút, Cố Lan Tức lại bước tới gần nàng ta hơn một bước, “Bổn vương tốt bụng nhắc nhở ngươi, ngàn vạn lần không cần trêu chọc người không nên trêu chọc.”
Lời này của hắn cũng không nói rõ ràng người không nên trêu chọc đó là hắn, hay là Vân Ngạo Tuyết.
Cũng không biết có phải là ảo giác của Mục Âm Âm hay không, nàng ta cứ luôn cảm thấy thời điểm Cố Lan Tức đang nói lời này, là cố tình áp chế lửa giận nào đó.
Cỗ khí tức sắc bén ập vào trước mặt kia, tựa hồ như muốn đem cả người nàng đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-doc-phi-benh-kieu-vuong-gia-thinh-tu-trong/1095891/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.