Theo lý thuyết thư phòng vừa mới bị kẻ cắp đột nhập, thì nên là thời điểm tăng mạnh phòng bị, nhưng ông ta thì ngược lại, hộ vệ canh giữ cửa cho lui xuống một người cũng không để lại, giống chưa từng có việc gì phát sinh.
Sau khi Vân Quân Niên đi vào vẫn chưa dừng lại, nương theo ánh trăng mỏng manh, ông ta thuận tay mò mẫm trên giá cắm nến, chỉ thấy cổ tay phải của ông ta nhẹ nhàng uốn éo, rắc một tiếng, hai bên giá sách thế nhưng tự động mở ra.
Bên trong vậy mà còn có một căn phòng tối.
Chờ Vân Quân Niên đi vào, giá sách lại hoàn toàn khép lại, như thể trước nay không có ai đã tới.
Ánh sáng bên trong phòng tối không tốt, chỉ có ánh nến nóng chảy phát ra ánh sáng nhàn nhạt, Vân Quân Niên vòng trái vòng phải gần nửa nén hương, mới dừng lại ở trước một tòa thạch bích.
Ông ta như là đang lẩm bẩm tự hỏi cái gì, ước chừng qua nửa chén trà nhỏ, ông ta mới giơ tay gõ gõ.
“Thịch thịch thịch” ba tiếng có tiết tấu thanh âm vang lên, cửa đá nặng trịch mở ra.
Chiếu thẳng vào mi mẳt chính là một cái cầu thang cao thả chênh vênh, phía trên cầu thang thình lình đứng một người.
Chỉ thấy Vân thừa tướng ngày xưa kia cao cao tại thượng thuần thục quỳ trên mặt đất, dập đầu ba cái với người nọ rồi mới mở miệng nói, “Lão thần gặp qua môn chủ.”
Nếu là lúc này có người ngoài ở đây nhất định sẽ kinh ngạc, Vân Quân Niên quyền cao chức trọng, là sủng thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-doc-phi-benh-kieu-vuong-gia-thinh-tu-trong/1095807/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.