Nhưng mà cũng không đúng , nếu là hái hoa đạo tặc, sao có thể hiểu lễ nghĩa như vậy , không phải đều kẻ là nhìn thấy nữ nhân thì như ác lang, không nói hai lời đã nhào lên sao?
Lúc nàng còn miên man suy nghĩ, đột nhiên trước mắt tối sầm lại, người này thế nhưng lấy đồ vật che lại đầu mình.
Vân Ngạo Tuyết giật mình một cái, vừa rồi còn nói người này có khả năng không phải là hái hoa đạo tặc, mới qua bao lâu, hắn đã bắt đầu? Quả nhiên nói trước bước không qua.
“Ư ưm ưm…” Toàn thân Vân Ngạo Tuyết khó chịu,tầm mắt nơi đỉnh đầu bị che khuất tất cả đều nhìn không thấy, cái này khiến cho lòng nàng càng luống cuống.
Thật là muốn mệnh.
Nàng nức nở lâu như vậy, người nọ vẫn không có động tĩnh, chắc hẳn là không may khiến nàng khó xử, có thể là muốn dùng quần áo che khuất xuân quang của nàng, nhưng không may che không đúng, lại che mất đầu.
Cũng may người nọ giống như đã hiểu ý nàng, lại đem quần áo từ trên đầu nàng cầm xuống , che xuống chỗ xương quai xanh.
Dưới nước độ ấm thích hợp, cả phòng mờ mịt, lại có ánh sáng, hai mắt Vân Ngạo Tuyết trừng to, bình tĩnh nhìn người đứng ở trước mặt mình .
Nàng không biết lai lịch người này , lại sợ ánh mắt của mình quá mức khiêu khích ngược lại làm bản thân rơi vào hiểm cảnh, cho nên dứt khoát biểu hiện ra bộ dáng không sợ gì cả.
Quần áo kia ngay từ đầu đáp ở trên đầu Vân Ngạo Tuyết , sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-doc-phi-benh-kieu-vuong-gia-thinh-tu-trong/1095797/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.