Sắc trời dần tối, Vân Ngạo Tuyết bồi Vân Quân Niê ăn xong cơm chiều, lại ngồi một lát nói chuyện riêng “cha con tình thâm”, vẫn chưa có ý định để cho nàng trở về nghỉ ngơi.
Đối loại hàn huyên giả vờ giả vịt này, Vân Ngạo Tuyết từ trước đến nay không có nhiều kiên nhẫn cho có lệ, ban ngày đi Vạn Bảo Phường đã tiêu tốn của nàng rất nhiều thể lực, hơn nữa giữa trưa cũng chưa nghỉ ngơi lại bắt đầu mân mê thảo dược, vẫn luôn bận rộn đến tận khi mặt trời xuống núi lại con phải đấu trí đấu dũng cùng với Cố Phi Trì đến tận cửa gây sự, sớm đã mệt mỏi, ăn cơm còn hận không thể ngủ ngay.
Cố tình Vân Quân Niên lại hứng thú bừng bừng, câu được câu không, thế nhưng ở ngay lúc này quan tâm đến ăn uống cuộc sống hàng ngày của nàng, nàng là thật sự lười có lệ, dứt khoát trực tiếp làm trò trước mặt Vân Quân Niên đánh cái ngáp.
Vân Quân Niên thấy nàng thật sự là mệt nhọc, vừa muốn mở miệng bảo nàng đi nghỉ ngơi, Vân Ẩn Nguyệt ở một bên nghẹn khuất cả đêm đã sớm nhịn không được, ban ngày nhìn chằm chằm Vân Ngạo Tuyết nhưng lại tìm nhầm chỗ, bây giờ thấy nàng không hề có hút hình tượng thục nữ, nhanh chóng đứng dậy quát lớn: “Giỏi cho ngươi Vân Ngạo Tuyết, phụ thân nói chuyện cùng ngươi ngươi lại dám vô lễ như vậy! Nếu để người ngoài thấy lại nói Vân gia chúng ta không biết quản giáo.”.
||||| Truyện đề cử: Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng |||||
Vân Ngạo Tuyết nghe vậy thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-doc-phi-benh-kieu-vuong-gia-thinh-tu-trong/1095795/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.