Vẻn vẻn một đêm, võ hồn của Lâm Phong liền phát sinh thoát biến, mọc ra mảnh lá cây thứ bảy, phóng xuất ra hồn lực cường đại trả lại cho Lục Vũ.
Đây là đặc tính của Hoàn Hồn thảo, cũng là ưu thế giúp Lâm Phong siêu phàm thoát tục.
Lục Vũ rời khỏi phòng luyện công, tìm tới quận chúa Đỗ Tuyết Liên, dẫn nàng tới phòng luyện công.
“Thả võ hồn ra đặt lên trên võ hồn của hắn.”
Quận chúa sững sờ, tò mò hỏi: “Như thế cũng được?”
Lục Vũ cười nói: “Tuyệt đối không được để cho người khác biết là ngươi đang len lén hấp thụ hồn lực của hắn nhé.”
Tiểu quận chúa đảo mắt, cười đùa: “Len lén, tốt, ta không nói cho người khác biết.”
Nàng tựa như tiểu nữ hài thuần chân, coi như Lục Vũ đang chơi trò chơi với nàng, mười phần nghe lời thả võ hồn ra chuyển lên trên Hoàn Hồn thảo của Lâm Phong.
Lục Vũ hai mắt như đuốc, hắn làm như vậy ngược lại không phải để quận chúa chiếm tiện nghi mà là muốn mượn đặc tính Hoàn Hồn thảo của Lâm Phong, nhìn xem thử có thể kích hoạt võ hồn thứ hai của quận chúa hay không.
Theo như Lục Vũ phân tích thì võ hồn thứ hai của quận chúa khá phi phàm, mặc dù bị Long Chi Vẫn giải khai phong ấn nhưng muốn thoát ra hoàn toàn thì còn cần phải hấp thu đại lượng hồn lực, hoàn thành một quá trình từ trứng ấp nở ra.
Lâm Phong tu luyện là Xuân Sinh quyết, vốn là tràn đầy sinh cơ và sức sống, tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2693037/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.