Sở Hoài Nam sững sờ trong chốc lát, sắc mặt hơi nổi giận, trầm giọng nói: “Đỗ vương gia đây là ý gì? Ta giúp ngươi bắt giết dâm đồ sao ngươi lại xuất thủ ngăn lại?”
Đỗ vương gia cười ha ha nói: “Hiểu lầm, là bản vương suy nghĩ không chu toàn, chưa nói rõ ràng.”
Vỗ vỗ bả vai Lục Vũ, Đỗ vương gia ngắm nhìn bốn phía, giải thích nói: “Lục Vũ chính là con rể bản vương chọn trúng, truy nã hắn, quả thật hạ sách!”
Con rể?
Con rễ Đỗ vương gia chọn trúng?
Toàn trường trợn mắt hốc mồm! Chuyển hướng thần kỳ như thế, quá khiến mọi người bất ngờ.
Trước đây, Đỗ vương gia còn hạ lệnh bắt Lục Vũ, kêu đánh kêu giết.
Bây giờ, ngươi liền mặt mày hớn hở, tuyên bố hắn là con rể của ngươi, trò đùa này có hơi lớn đi?
Đỗ vương gia mặt không đỏ, tim không nhảy, ha ha cười nói: “Hai tháng trước, tiểu nữ ngang bướng, chạy đến cấm khu hậu sơn, gặp được một đầu Hỏa Vân mãng, bị độc nha gây thương tích, là Lục Vũ trùng hợp cứu nàng. Thay nàng giải độc, có ân cứu mạng nàng nhưng lại không màng hồi báo, lặng yên rời đi.”
“Sau đó, tiểu nữ nhớ mãi không quên, ngày đêm nghĩ ngợi. Ta thân làm cha nên tự nhiên muốn tìm ra Lục Vũ, một là để báo đáp ân tình của hắn, hai là quan hệ đến sự trong sạch của tiểu nữ, ta đương nhiên phải khảo sát nhân phẩm của hắn. Nếu như tuổi tác cách xa, phẩm hạch không được thì ta sẽ chỉ cho hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2693030/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.