Một khắc này, toàn trường kinh hô, nghị luận như nước thủy triều.
"Tụ Linh thất trọng! Trời ạ! Không ngờ Phương Thanh Sơn lại đạt tới cảnh giới này, phen này Lục Vũ khổ rồi!"
"Quá bất ngờ! Nghĩ không ra Phương Thanh Sơn lại có thực lực của đệ tử hạch tâm, Lục Vũ mới chỉ Tụ Linh tứ trọng, trận này đánh sao đây?"
"Lục Vũ lần này trợn tròn mắt, chắc chắn phải thua!"
Tất cả những người quan chiến đều xem trọng Phương Thanh Sơn, cảm thấy Lục Vũ kém cảnh giới quá xa, không thể chiến thắng được.
"Đây là át chủ bài của ngươi?"
Lục Vũ mặt âm trầm, lạnh lùng nói.
Kết quả như vậy xác thực khiến nhiều người ngạc nhiên, chí ít Lục Vũ trước đó không nghĩ tới.
Phương Thanh Sơn ngạo nghễ nói: "Không tệ, lúc đầu ta định hót một tiếng kinh người để vào thượng viện, ai ngờ ngươi lại có mắt không tròng, dám khiêu chiến ta. Vừa vặn ta sẽ giẫm lên vai ngươi trèo lên trên. Vốn ta định giẫm lên vai Tần Vân kia, không ngờ tên đáng thương kia bị ngươi đánh bại."
Lục Vũ lạnh lùng nói: "Ngươi ẩn giấu rất sâu đấy."
Phương Thanh Sơn cười ha ha, nói: "Ngươi hối hận rồi? Sợ hãi?"
Lục Vũ nhìn quanh dưới đài, đạm mạc nói: "Ta chỉ cảm thấy hơi ngoài ý muốn, hơi kinh ngạc. Tựa như Tần Vân lúc trước, một thức kia của hắn quả thực khiến ta giật mình, nhưng rốt cục hắn vẫn thua."
Phương Thanh Sơn khẽ nói: "Ta không phải Tần Vân đồ bỏ đi kia, ngươi khiêu chiến ta chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2693008/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.