Ánh trăng bạc rủ xuống Mạc Khâu sơn, nương theo những con gió thoảng qua, tựa như một tầng sương trắng.
Một chỗ dưới vách đá, hai bóng người đứng cách mấy trượng nhìn lẫn nhau, ánh trăng nhuộm bạc nhuộm bóng tựa như u linh.
“Đã qua nhiều năm rồi mà các ngươi vẫn chưa tìm ra được mặt thạch tường thứ hai.”
“Đó là chuyện của Thanh Sơn tông chúng ta, không mượn ngươi hao tâm tổn trí.”
Thanh âm già nua lộ ra mấy phần không vui, người nói chuyện là một lão giả áo xám râu tóc bạc trắng.
“Các ngươi đã tìm ra được mặt thạch tường này rất lâu rồi, chẳng hay đã ngộ được gì chưa?”
Áo đen, trường bào, mạnh lặt như đao.
Kia là một nam tử lạnh lùng hơn hai mươi tuổi, quanh thân tràn ngập một loại khí âm lãnh tựa như lệ quỷ, hai bắt in bóng hỏa diễm đỏ sậm như có quái thú ở trong hỏa diễm thét gào.
Người này cực kỳ nguy hiểm, dù là trưởng lão hạch tâm Thanh Sơn tông như Ngô Trường Hưng cũng không thể không cẩn thận đề phòng.
“Chuyện đó liên quan gì tới ngươi?”
Ngô Trường Hưng mặt lạnh lùng nhưng tâm tình lại khá khẩn trương.
Dạ Vô Ảnh lạnh lùng nói: “Truyền thuyết thì khởi nguyên của Thanh Sơn tông có quan hệ đến mặt thạch tường này, tuyệt học mạnh nhất Dục Linh quyết xuất phát từ mặt thạch tường này, diệu dụng thông huyền.
Ngô Trường Hưng khẽ nói: “Truyền thuyết mà ngươi cũng tin à? Trên nó có Thánh bi, sao ngươi không đi tìm đi.”
Dạ Vô Ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692935/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.