“Đây... đây... là phù gì?”
Đổng Trọng kiếp trước là thiên kiêu của Huyền môn đỉnh cấp, tự hỏi kiến thức rộng rãi nhưng lại không nhận ra được phù lục mà Lục Vũ vẽ.
“Chấn Hồn phù, ẩn chứa lôi điện chi uy, nhưng vững chắc thần hồn không cho phiêu tán.”
Lục Vũ tiếp tục vẽ phù, cổ tay chuyển động tiêu sái tự nhiên, vẻ phiêu dật kia, phong thái kia khiến Đổng Trọng nhìn mà sửng sốt.
“Ngươi rốt cục là Phù khí sư hay là Hồn Thiên sư?”
Lục Vũ lắc đầu, chuyên tâm vẽ phù.
Sau hai canh giờ, Lục Vũ luyện chế ra bốn tấm Chấn Hồn phù, bốn tấm Định Hồn phù và sáu tấm Phược Hồn phù.
“Hiện tại lại cho ta mượn lôi đình một lát.”
Tinh sa chỉ còn lại một chút, đủ để Lục Vũ chế tác một tấm phù cuối cùng.
“Nhẹ một chút hay nặng một chút?”
Đổng Trọng hỏi thăm, hắn mới thuận tiền điều khiển hỏa hầu.
Lục Vũ nói: “Lôi đình vạn quân!”
Đổng Trọng giật mình, hỏi: “Ngươi xác định chịu đựng nổi?”
Lục Vũ nói: “Yên tâm, ta không bao giờ làm chuyện không có nắm chắc.”
Đổng Trọng gật đầu, nhắc nhở: “Chú ý, tới.”
Võ hồn chấn động, Lôi báo thét dài, một tia thiểm điện cự đại phóng vút xuống chỗ phù bút mà tay phải Lục Vũ đang cầm.
Lục Vũ sắc mặt kinh biến, nghĩ thầm: “Mạnh thật.”
Cổ tay chuyển động, phù bút nổi lên ngâng quang sáng chói, phía trên ngòi bút lôi điện như long nhanh chóng du tẩu trên tờ phù.
Lục Vũ thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692931/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.